Tin mới Xem thêm

  • Thơ Lê Đạt: Cha tôi

    Đất quê cha tôi/ đất quê Đề Thám/ Rừng rậm sông sâu/ Con gái cũng theo đòi nghề võ/ Ngày nhỏ/ cha tôi dẫn đầu/ lũ trẻ đi chăn trâu/ Phất ngọn cờ lau/ Vào rừng Na Lương đánh trận/ Mơ làm Đề Thám/ Lớn lên/ cha tôi đi dạy học/ Gối đầu trên cuốn Chiêu hồn nước/ Khóc Phan Chu Trinh/ Như khóc người nhà mình/ Ôm mộng bôn ba hải ngoại/ Lênh đênh khói một con tàu

  • Trần Hữu Thung ‘ở quê’ như tôi biết

    Chỉ đến khi nghe về Trần Hữu Thung qua anh em, bè bạn, đọc thơ văn của ông, trực tiếp nghe ông nói thật khẽ, thật sâu, tôi mới hiểu, rằng, càng trở về quê

  • Trần Quốc Cưỡng - Mùa chim chích

    Mùa mưa, đồng lác làng Hạ nước trắng xóa. Những chú chim chích bấu víu những cọng lác làm tổ. Chúng sinh con ngay trong mùa đông

  • Hội nhà văn và chuyện hỗ trợ sáng tác, xuất...

    Một thực tế không thể phủ nhận là tại các hội nhà văn, điều thường được hội viên nhắc mỗi kỳ hội nghị là tác phẩm viết ra nhưng không tìm được nguồn xuất bản, trong khi ngược lại, các nhà xuất bản lại luôn than rằng không có bản thảo của tác giả trong nước để xuất bản

  • Ngôn ngữ độc thoại trong truyện ngắn Nguyễn...

    Ngôn ngữ độc thoại là một phần quan trọng của tác phẩm văn chương. Cùng với ngôn ngữ đối thoại nó hoàn chỉnh tác phẩm ở góc độ

  • Thanh Quế một chấm nhỏ muôn đời xê dịch

    Anh không thể quên em/ Chiếc hôn đằm thắm/ Dưới vòm cây xao động/ Một đêm hè đầy sao/ Anh không thể quên em

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thế giới sách

Trở về cùng Mùi của ký ức của Nguyễn Quang Thiều

31.7.2017-18:00

 Bìa Mùi của ký ức của Nguyễn Quang Thiều

 

Trở về cùng Mùi của ký ức

 

HOÀNG THU PHỐ

 

NVTPHCM- Cuốn sách gồm 18 bài viết, có thể coi là 18 tùy bút về ẩm thực của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều.

 

Mở đầu bằng bài Tôi khóc những cánh đồng rau khúc, Nguyễn Quang Thiều dẫn độc giả ngược dòng ký ức trở về với những cánh đồng xứ Bắc khi rau khúc vào mùa.

 

Hết mùa rau khúc, tác giả lại dẫn độc giả đến mùa hoa cải vàng. Đó là khi tháng mười đã về, và khi đó, cũng là mùa cua.

 

“Canh cua nấu rau cải ngon nhất chính là vào tháng mười âm lịch” - tác giả quả quyết vậy. Có thể không hoàn toàn chính xác.

 

Độc giả từng trải, ở mỗi vùng miền hẳn sẽ có những lý lẽ khác nhau, nhưng cái hay của những tùy bút ẩm thực của một nhà thơ - như Nguyễn Quang Thiều - đó chính là những câu chuyện ông kể qua những bát canh gắn với bà, với mẹ, với dì, với chị...

 

Hay bữa cỗ tháng bảy của người làng Chùa (làng Hoàng Dương, xã Sơn Công, Ứng Hòa, Hà Nội) với con vịt ngon nhất được dành để làm cỗ, những con ốc được bắt ở ao làng...

 

Rồi những cà dầm tương, bánh đúc riêu cua, món xào chuối, canh Việt...

 

Đó là những món ăn của một thời, của nhiều người, nhưng hiển lộ những kỷ niệm riêng của tác giả qua từng trang viết.

 

Món ăn trong ký ức, hẳn là món ngon nhớ lâu nhất trong đời người, dù bây giờ cuộc sống cho chúng ta những trải nghiệm ẩm thực phong phú hơn.

 

Vì thế, đọc Mùi của ký ức (NXB Trẻ) là một hành trình trở về. Về quê. Về làng. Về với mẹ cha. Về với bản thể của mình…

 

 

>> XEM TIẾP THẾ GIỚI SÁCH… 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.