Tin mới Xem thêm

  • Nhà văn đương đại di cư ngôn ngữ

    Thế kỉ XX, Việt Nam hai lần làm di cư, lớn nhất và phức tạp nhất phải là từ thời điểm khi đất nước thống nhất. Nhiều đợt di cư khác nhau với nhiều tâm thế khác nhau của các bộ phận người khác nhau. Và đã có nhiều tác giả đương đại gốc Việt thành công qua các giải thưởng uy tín.

  • Đất nước nhìn từ bảo tàng

    Nếu thực sự coi “bảo tàng là thiết chế văn hóa” phản ánh “lịch sử như một dòng chảy trong truyền thống văn hóa” thì hệ thống bảo tàng nước ta

  • Truyện ngắn Lê Đạt: Hèn đại nhân

    Chưa bao giờ Jăng thấy những biểu thức toán học thanh nhã và đẹp đến thế. Anh bóp mười đầu ngón tay tê cứng rồi lại mải miết viết. Những suy nghĩ như con nước đe dọa trào ra khỏi bình óc, nếu Jăng không giải phóng chúng trên giấy. Anh chợt nhìn đồng hồ. Kim chỉ hai mươi giờ mười lăm. Jăng giật mình. Anh đã quá hẹn với Mari mười lăm phút.

  • Nguyễn Quang Thân yêu dấu của Dạ Ngân

    Người Bắc kẻ Nam, anh ở Hải Phòng, chị ở Cần Thơ, hơn mười năm đằng đẵng nhớ thương, đủ chín và nồng nã và khắc khoải

  • Được gì khi bỏ phạt sinh con thứ 3?

    Cần phải nói ngay việc xóa bỏ rào cản kế hoạch hóa gia đình (mỗi gia đình chỉ sinh 1 đến 2 con) là một bước tiến mới của công tác phát triển và ổn định dân số đất nước. Sinh con thứ 3 từ rất lâu đã là ám ảnh của hầu như tất cả mọi gia đình công nhân viên chức nhất là đảng viên ở các địa phương.

  • Bùi Văn Thành tiếng biển thân thương

    Đi khắp nẻo đường quê hương đất nước/ Vẫn không quên tiếng biển thân thương/ Đất nước mình, biển ba phần tư

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Minh Khiêm thèm quả đắng

25.9.2017-12:00

 

 

Thèm quả đắng

 

lý lắt vài câu em nói đùa

như bóng mây bỏ túi

thế mà anh cắm vào lọ ngắm say mê

rót vào cốc nhâm nhi từ mùa trăng này qua mùa trăng khác

nghĩ hết đám cỏ này nhàu đến đám cỏ khác nhàu

con sóng này ứ ự

con sóng kia ứ ự

tiếng em vẫn lý lắt ngoài kia

ngón chân không bén đất

trên ngực một bóng mây khác

khúc khích khúc khích

xẹt qua ký ức

chạm bóng mây trong túi áo

tự nhiên thèm quả đắng

 

 

Em hãy làm mẹ của anh

 

em ơi

em đừng làm bảo mẫu của anh

nhiều chiếc đèn muốn chạy trước ô tô đã bị anh đập vỡ

đừng làm thợ uốn dẻo cho anh

bao nhiêu dây, bao nhiêu kìm kéo đã bị vứt vào thùng rác

đừng làm thợ sơn tô vẽ đời anh

chưa có cây cọ nào, thứ màu nào được một lần thử nghiệm

đừng làm búp bê của anh

vô số đồ chơi chưa một lần dấu tay anh đụng tới

em cũng đừng làm người tình thi sĩ của anh

biến anh thành cún con, thỏ con con những câu thơ tẩm ướp

 

em ơi

em hãy làm mẹ của anh

để anh không còn là bão tố sóng thần

không còn là núi cao biển lớn

không còn là sư tử đại bàng

em hãy làm mẹ của anh

để anh quên hết những gì mũ mãng cân đai

quên hết mọi kim vàng giọt lệ

quên hết những gì kính bẩm kính thưa

quên hết mình bao nhiêu chân kính

anh chỉ là một đứa trẻ con

trong lòng em

 

 

Chiều Sầm Sơn

 

đừng cồn cào thế nữa biển ơi

biển cứ vậy ta làm sao chịu nổi

và đá

một lần

đá ơi đừng nói

tất cả những gì ta trao biển chiều nay

cứ vùi sâu vào lòng đá nơi này

cứ khép lại cho nghìn con sóng vỗ

phút đam mê hồn trao vào ngực đá

phút biển lặng nhòa trời đất giao nhau

 

cỗ xe thời gian sẽ chở đến mai sau

những trang giấy sẽ thành nấm mộ

những câu thơ xanh cỏ

phủ lên khoảnh khắc thần tiên

 

anh và em

mỗi đứa thành một nén nhang

tự cháy

thơm hết cho nhau

không gì giữ lại

chỉ đem tro vào cõi vĩnh hằng

 

có thể ngày mai biển sẽ không còn

không còn Sầm Sơn, không còn Độc Cước

nhưng còn phút nhập giao trời đất

biển lại về

sóng lại hát

                 ngày xưa…

Nhà thơ Nguyễn Minh Khiêm

 

 

Tiễn

                               

cứ để mắt buồn ở lại

em về cho kịp đường xa

cứ để bóng hình ở lại

anh nuôi

            đừng sợ bóng già.

 

tiễn người, con đê cong lắm

hoàng hôn vỡ tím cả chiều

chắc là trai đi rửa ngọc

đánh rơi nhuốm đỏ màu yêu.

 

anh đem cả dòng sông hứng

sóng vào, sóng lại hắt ra

bóng người trong từng hạt cát

trai đi tìm ngọc, trai già!

 

 

Trước biển

 

vẫn biết biển là nơi bão tố sóng thần

nơi bao nhiêu con tàu đã từng bị đắm

nhưng đứng trước trăm nghìn con sóng

có thể nào cầm lòng được biển ơi!

nếu phải tan ra trong sóng của biển khơi

thì con tàu sinh ra vốn dĩ vì biển vậy

nếu may mắn được hoàn sinh trở lại

lại lưới chài một lần nữa ra đi

 

NGUYỄN MINH KHIÊM

 

 

TIN THƠ:

 

>> Châu Đăng Khoa sinh tử đôi bờ lạnh

>> Xuân Trà lênh loang vệt nắng vẫy chiều

>> Bình Địa Mộc cánh chim bạt gió tung tăng

>> Nguyễn Hồng níu vào chữ để ghìm đau

>> Trần Lê Khánh cây cỏ gỡ giọt mưa bay

>> Vũ Duy Hoà nặng lòng một thuở ai hay

>> Nguyễn Thị Phương Nam giọt giọt thời gian trôi

>> Tô Minh Yến mưa bẻ khoá lòng đêm

>> Trần Xuân An suối sông theo những lối vòng

>> Kiều Huệ lòng buồn tím cả chiều thu

>> Nguyễn Như Bá dõi theo quên gió hắt sương sa

>> Lê Thanh Hồng thương ai thẳm sâu miền chân sóng

>> Trần Hùng dâng trổ cúc quỳ vàng

>> Thanh Tùng từ vệt trời thơ thời giá lạnh

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.