Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Ngọc Hạnh đâu rồi giấc mơ cỏ xanh

    Đấy là bầu trời không còn bình yên/ khi gót chân em giẫm lên chiếc bóng hạnh phúc nhỏ nhoi dưới chân mình/ đâu rồi giấc mơ cỏ xanh

  • “Thay áo” của Trịnh Công Lộc

    Có thể nói, “Thay áo” là một bài thơ viết như không, với câu chữ giản dị mà chân thành, sâu sắc. Mặt khác, những câu thơ ấy cũng chính là những câu thơ gan ruột của Trịnh Công Lộc.

  • Cử nhân thất nghiệp: quá lãng phí nguồn lực

    Thông tin từ Bộ Giáo dục và Đào tạo và Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội mới đây cho biết, hiện có khoảng 200.000 người thất nghiệp

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Hữu Việt đón kiếm vào lòng và mở lá ra

    Tôi gặp/ một con bò kiên nhẫn đứng nhai mưa/ Nó không đứng chơi, trên vai ách nặng/ Mắt rợp buồn chiều đông

  • Khi nhà báo... viết sách

    Là một nghề gắn với viết lách, chữ nghĩa nên không có gì lạ khi nhiều nhà báo viết sách. Nhưng bản chất nghề báo là công việc liên quan đến thông tin nên sách của nhà báo ngoài sự đa dạng còn có một đặc thù riêng là luôn gắn với dòng chảy của thời sự, nhất là dòng thời sự liên quan đến chuyên môn của từng người.

Chân dung Xem thêm

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

  • Hoàng Việt Hằng hẹn gì với những đam mê?

    Nhà thơ Hoàng Việt Hằng đã thử sức qua nhiều thể loại. Chị viết cả truyện ngắn, tản văn và tiểu thuyết. Thế nhưng, trong những trang bản thảo

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Nguyễn Minh Khiêm bung mình ra để thăng hoa

13.9.2017-10:20

 

 

Hoa lau

 

Quất sự nõn nà vào gió

Tả tơi đến tận cùng với mùa xuân

Gieo vãi sự trinh bạch vào hoang dã

Muôn sau cứ thế trắng ngần.

 

Chẳng màng tưởng một cái tên nào khác

Trọn kiếp là hoa lau

Trắng cho những câu thơ phải chán nản

Những câu thơ tự già cỗi bạc đầu.

 

Nhẹ tênh đi vào cõi khác

Bung mình ra để thăng hoa

Không đợi cắm vào lục bình để thành tên tuổi

Biết làm gì để tự đi xa.

 

 

Chim yến làm tổ

 

Khi chim yến chắt máu mình làm tổ

Nơi tận cùng vách đảo giữa trùng khơi

Yến chỉ nghĩ giữa sóng thần bão tố

Phải có riêng một tổ ấm cho đời.

 

Dẫu nhỏ bé cũng là máu thịt

Yến xây nên khát vọng riêng mình

Chẳng hề nghĩ so cùng ai kiểu dáng

Chỉ muốn tự do được hót giữa trời xanh.

 

Con chim nhỏ suốt một đời lặng lẽ

Muốn giấu đi những gian khổ nhọc nhằn

Yến đâu biết  caí nhỏ nhoi mình có

Đã hoá thành quà tặng cả thế gian.

 

 

Chim Xòe Quạt

 

Xòe quạt ra và hót

Mê mẩn và đắm say

Buổi sáng nào cũng như là buổi sáng đẹp nhất

Dù hôm qua vừa bị những con chim săn mồi vồ trật

Dù hôm qua vừa bị những viên đạn bắn trượt

Dù hôm qua vừa thoát ra khỏi một tấm lưới

Dù ngoài kia rất nhiều chiếc lồng không đang hau háu nhìn lên

 

Xòe Quạt ơi

Xòe Quạt

Sống giữa bao nhiêu kẻ thù

Sống giữa bao nhiêu nguy hiểm bủa vây rình rập

Mày vẫn thanh thản sống

Mày vẫn hót say sưa

Có thể chết bất cứ lúc nào

Có thể bị nhốt bất cứ lúc nào

Nhưng không hề lẩn trốn

Không hề đánh mất mình

Dù một giây mình sống.

Nhà thơ Nguyễn Minh Khiêm

 

 

Chớp

 

Xé trời ra mà sáng

Không lưu chi dấu tích hình hài

Thiên nhiên là bà đỡ

Mây gió đầu thai.

 

Chẳng giữ chỗ nào trong trời đất

Chẳng tạo dáng cây đa, mái đình

Như ngàn tia máu vỡ

Vẽ nên diện mạo mình.

 

Xuất hiện trong khoảnh khắc

Làm biến dạng bầu trời

Không bàn tay nào có thể nắm giữ

Đời là chớp

Vậy thôi.

 

 

Mượn

 

Tung hoành cuối đất cùng trời

Giao thừa ngoảnh lại một đời trắng tay

Mượn nắng hong một cơn say

Mượn trăng đỡ chuyến đò đầy tơ vương

Mượn gió gói một làn hương

Mượn mây đắp một con đường trong mơ

Mượn giọt sương ấp câu thơ

Mượn đôi cánh bướm làm bờ buông neo

Mượn sợi tóc buộc mái chèo

Mượn đuôi mắt vịn cho chiều đỡ nghiêng

Mượn sông một ngọn sóng thiêng

Mượn lửa đãi nỗi niềm riêng nhọc nhằn

Mượn núi một chỗ đặt chân

Nghìn năm có thể một lần đá rung.

 

NGUYỄN MINH KHIÊM

 

TIN THƠ:

 

>> Châu Đăng Khoa gió vi vu tiếng lục huyền cầm

>> Lê Thuý Bắc gửi vào lời ru

>> Nguyễn Hồng giọt nước mắt khô lăn tròn ký ức

>> Trần Lê Khánh sóng gợn đau cơn ảo ảnh

>> Thanh Quế với cục đất, hòn than, chiếc lá

>> Trương Tri & Vu lan bồn dâng mẹ

>> Thanh Tùng người về như khách lạ

>> Thành Chung & tiếng chuông xanh tựa rừng

>> Lê Hà Thăng nợ áo cơm và nợ ánh trăng rằm

>> Nguyên Trân đôi vai nhỏ run run đầy hờn giận

>> Văn Nguyên Lương trong cơn mơ thoát xác

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.