Tin mới Xem thêm

  • Trịnh Duy Sơn đem thơ hong giữa nắng trời

    Em quả quyết - “Tình yêu không có tuổi”/ Để ta thành bọt biển suốt trăm năm/ Biển vẫn mặn từ khi trời sinh biển/ Chỉ cánh buồm bạc phếch giữa trùng dương…/ Sóng cứ vỗ rồi tan thành bọt trắng/ Ta hóa thân cả triệu triệu lần/ Ta thừa nhận bọt chưa hề già cỗi/ Và tình em - bờ cát mãi thanh xuân…

  • Sự hồn nhiên đau đớn

    Cách đây ngót 10 năm, tôi có chuyến công tác vào Đồng Tháp. Ngồi nghỉ chân ở quán nước giữa bốn bề kênh rạch, tôi thấy một cô bé gái

  • Nghĩ về việc dạy từ Việt Hán trong tiếng Việt

    Thời gian qua, vấn đề dạy chữ Hán (tức mảng từ Việt Hán) trong nhà trường được báo chí đề cập nhiều lần và dư luận quan tâm. Có điều dạy chữ Hán trong trường phổ thông hay đại học thì từ việc đào tạo giáo viên tới xây dựng chương trình, biên soạn giáo trình.v.v sẽ rất tốn tiền, mất nhiều thời gian, mà cung cách nhồi nhét phổ biến trong nhà trường

  • Hoàng Phương Nhâm - Bên lề gió thổi

    Người đàn bà xộc xệch trong chiếc áo chống nắng sờn cũ ngồi nhấp nhổm ngoài hành lang bệnh viện. Chốc chốc chị

  • Chế Lan Viên người thẩm thơ của một thời

    Trước Cách mạng tháng Tám, với tập "Điêu tàn" xuất hiện giữa làng thơ Việt tựa như "một niềm kinh dị", Chế Lan Viên đã khẳng định mình

  • Tình không biên giới của Kim Quyên

    Tưởng chừng là một cuốn tiểu thuyết nói về tình yêu trai gái như cách nghĩ thông thường của mọi người, nhưng Tình không

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Lục bát múa 2 câu của Trần Lê Khánh

19.3.2017-20:45

 

 

trời mây chải chuốt điệu đà

cởi đi mặc lại, giặt là thiên thu

 

*

 

lá phong cuồn cuộn mịt mù

tận tâm gió lộng là từ hận xưa

 

*

 

giọt sương đọng mãi thành thừa

nụ hoa thi thiết mà chưa vừa lòng

 

*

 

cuộc tình như một dòng sông

mặc cho con nước chảy không ngày về

 

*

 

cởi dần chiếc áo bốn bề

nước non tróc mảnh trăng thề trên vai

 

*

 

hạt mưa quá cảnh đường dài

một lần chém gió thiện tai mười lần

 

*

 

một hôm chiếc lá ăn năn

vén nhau tìm giọt sương rằm đêm qua

 

*

 

người đi mờ tiếng xa xa

trăng thu vùng dậy, nhận ra bóng mình

 

*

 

ánh bình minh ánh bình minh

vài hạt khúc xạ linh tinh thành chiều

 

*

Nhà thơ Trần Lê Khánh

 

một lần thử đứng chân trời

bàng hoàng nhặt được những lời gió bay

 

*

địa đàng trái đắng ra đầy

thôi rồi thượng đế lại bày cuộc chơi

 

*

 

em mang dĩ vãng ra phơi

nắng vàng đôi lệ bay hơi về ngàn

 

*

 

mưa thời gian mưa thời gian

em càng tắm gội mình càng khô thêm

 

*

 

hạt bụi bay nán gì thêm

em đi vóc thả lưng mềm thời gian

 

*

 

thác rơi con nước tranh tan

bọt tung bầy đá xếp hàng nghìn năm

 

TRẦN LÊ KHÁNH

 

 

>> Lục bát của Trần Lê Khánh

>> Giọt sáng đi ngủ sâu

>> Bóng đêm vỗ cánh

>> Cảnh giới của lá

>> Lục bát múa - khúc hoan ca của những điệu luân vũ

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.