Tin mới Xem thêm

  • Làm thế nào để không dừng ở… giấc mơ

    Có thể nói, giấc mơ đưa sách Việt ra thế giới để giới thiệu nền văn học Việt Nam, giới thiệu những nét hay, đẹp của đất nước, văn hóa, con người Việt Nam

  • Nguyễn Thị Hạnh Loan cô đơn và lạnh lùng của...

    Sao anh không nói sớm/ Mùa thu đã cạn rồi/ Tóc đen rồi chớm bạc/ Môi hồng cũng phai phôi/ Mưa mùa đông chưa thấm/ Đã khuyết nửa vòng ôm/ Chưa kịp quàng khăn ấm/ Lạnh đã ngấm vào tim/ Nụ cười chưa kịp tắt/ Nước mắt đã hoen sầu/ Nỗi buồn còn váng vất/ Niềm vui đã qua mau

  • Quảng bá văn học cần chiến lược quốc gia

    Chưa bao giờ sách văn học nước ngoài lại xuất hiện trên các kệ sách nhiều như bây giờ. Hầu hết các tác phẩm văn học đình đám

  • Đặng Thái Sơn thua… Hương Lan, Tuấn Vũ?

    Nhạc sỹ Đặng Hữu Phúc đặt câu hỏi: “Dân trí ta so với Úc thế nào?”. Phóng viên hỏi nhạc sỹ: “Vậy theo ông, dân Việt thích nghe gì?”. Chẳng cần nghĩ ngợi

  • Nguyễn Minh Khiêm thèm quả đắng

    lý lắt vài câu em nói đùa/ như bóng mây bỏ túi/ thế mà anh cắm vào lọ ngắm say mê/ rót vào cốc nhâm nhi từ mùa trăng này qua mùa trăng khác

  • Cô y tá nhỏ - Nhỏ mà không nhỏ

    Nhỏ mà không nhỏ! Đó là cảm nghĩ sâu sắc đầu tiên, bao quát nhất của tôi khi đọc xong dòng cuối cùng tiểu thuyết Cô y tá nhỏ của

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Lê Hương có vạn nỗi buồn sẽ đi dọc đời nhau

13.9.2017-17:00

 

 

ĐÓN ANH VỀ

 

Mẹ đã lặng rồi... mình chị khóc

Tóc buồn thăm thẳm chiều mưa

Anh ra đi... xanh ngày trở gió

Bốn lăm mùa hoa cúc vàng thưa…

 

Hôm nay anh trở về

Lạc cánh cò chấp chới...

Giọt lệ khô, ánh mắt sương mờ

Hình như chị giấu niềm đau cuối ngực

Bờ vai rung, nhức nhối đã bao mùa…

 

Lưng còng gánh nỗi đau năm tháng

Buồn dâng lên khóe mắt mẹ tôi

Vết chân chim - thời gian điêu khắc

Trong di ảnh anh cười, vẫn mãi tuổi đôi mươi...

 

Khói hương bay ngợp trĩu lòng người

Chưa tạnh hẳn những cơn mưa kí ức...

Chiều nghĩa trang, nỗi đau còn thổn thức

Đón anh về, cỏ trắng một triền thu…

 

 

THÁNG TÁM VỀ TRONG PHỐ

 

Mùa ủ dấu lâu rồi sao chẳng nhớ

Tháng tám về cho hoa sữa nồng hương

Em trong phố mắt tròn xoe đong gió

Cúc họa mi khúc khích nụ môi hường…

 

Mặt trời trầm ngâm mê mải trốn tìm

Vàn mây tím ngát xanh ngày cỏ ấu

Lũ chim chích vờn nhau thoắt đậu

Sải tay mùa ôm gọn thấu thinh không.

 

Gió se se dìu dặt những thanh âm

Thu lãng đãng kéo heo may về phố

Mắt nắng cũng nhạt nhòa hương mùa cũ

Rặng mơ lòng lũ lượt tìm quên…

 

Màu thiên thanh, thu kéo kín nhịp buồn

Em kì vĩ một giấc mơ chói màu ảo ảnh

Những chiếc lá đâu còn xanh để gắng tìm sự sống

Cũng như người đang gột ruội tin yêu…

 

Thu về rồi hương hoa sữa đầy vơi

Mây hoang tản nhường ngâu mùa đổ rạp

Chan khắp phố mùi hoàng lan thấp thoáng

Em đượm buồn thương Chức Nữ- Ngưu Lang…

 

 

THU ĐAU

 

Thu vẫn chùng trong tiếng lá bay

Chút heo may thoáng đùa trên ngực

Mưa lãng đãng hờn xa rồi nhạt nhòa lối cũ

Để vương buồn nao nao cảnh người qua.

 

Hình như thu đang thèm lắm môi cười

Đang gạ gẫm ông mặt trời sắc tím

Cứ rạng nốt đến hết ngày hãy lịm

Vứt mây mù tít tận cuối hoàng hôn.

 

Nắng cứ ong trên những con đường

Thoáng nụ cười lúa đương thì con gái

Người với người cứ vòng về xa ngái

Dòng sông buồn...

                         bồi... lở...mãi song đôi.

 

Em vẫn chờ...

Thu mơn trớn qua môi

Đem nụ cười bán mua... mời phiền muộn

Người cứ thế tràn qua nhau rắc muội

Đắng đót đời rũa gọt.... tột cùng đau.

 

 

NẶNG NỢ GIẤC MÙA

 

Có vạn nỗi buồn sẽ đi dọc đời nhau

Em vắt kiệt lòng vò nát nhàu dư ảnh

Mùa thảng thốt trút lá vàng... hoang lạnh

Cứ nhuộm hoài tím ngắt một niềm đau.

 

Không phải chỉ một mà tới những muôn sau

Thu cứ cựa quậy buồn làm vết thương rỉ máu

Em đã định bỏ quên kí ức còn lưu dấu 

Để cuộc đời phía trước mãi nguyên thương.

 

Bỏ lại sau lưng cả khúc đoạn trường

Mắt nhắm nghiền, sao bàn chân vẫn bước

Bụi tình lênh loang bám vào ngày nhu nhược

Hoảng hốt tìm nhau sau giây phút lạc lòng…

 

Phía không anh tiếng khóc đã bạc màu

Cả bước chân cũng muốn chùng trên vách nhớ

Mái hiên tình có đủ che chắn gió

Mặc cả làm gì thêm nặng nợ giấc mùa…

Nhà thơ trẻ Lê Hương

 

 

ẨN ỨC

 

Em đợi anh ở khúc cuối cung đường

Hoàng hôn cũng khoác màu nhung nhớ

Xin gạn nốt giọt buồn vào ngày hiu quạnh

Tìm kiếm nụ cười xưa đã thầm say.

 

Mưa lạnh lùng nên giọt đắng giọt cay

Giọt hờn dỗi... giọt vỗ về níu áo

Em đếm hết đêm... sao hết được bến tình khờ khạo

Nước mắt rơi chi, thêm chao đảo... lòng đau!

 

Tiếng phố hờn khóc rạc trời ngâu

Thu ẩn ức với nỗi niềm Ngưu - Chức

Anh có về kịp chiều nay cho phố tan cơn nấc 

Em đã xâu dày từng mái lá tin yêu…

 

 

KỶ NIỆM BA MƯƠI HAI MÙA THU ĐI BÊN NHAU

 

Lại một mùa tình yêu đi qua đây

Mình không còn trẻ trung để tiệc tùng bày vẽ

Nhưng em biết đôi trái tim đang rung lên nhè nhẹ

Kỷ niệm lần đầu chúng mình được bên nhau…

 

Những bước chân nối bước chân từ khi còn lập bập gió ngầu

Trên chặng đời đầy khó khăn vì lo toan cuộc sống

Anh chiến sĩ xa nhà...

Em cô giáo vùng cao giấc mơ trải rộng

Mái ấm niềm tin qua năm tháng vững bền hơn

 

Em bằng lòng làm dâu, làm người vợ thảo thơm

Hiếu đễ mẹ cha

Dưỡng dục con khôn lớn

Vui phận đời gắn kết bên anh.

 

Ba mươi hai mùa thu góp hương lành

Rộn ràng ươm ngày xanh thành quả ngọt

Trầm tích mùa yêu như dòng nguyên sinh trong mắt lá

Để gió về reo trong trái tim nhau…

 

LÊ HƯƠNG

 

TIN THƠ:

 

>> Châu Đăng Khoa gió vi vu tiếng lục huyền cầm

>> Lê Thuý Bắc gửi vào lời ru

>> Nguyễn Hồng giọt nước mắt khô lăn tròn ký ức

>> Trần Lê Khánh sóng gợn đau cơn ảo ảnh

>> Thanh Quế với cục đất, hòn than, chiếc lá

>> Trương Tri & Vu lan bồn dâng mẹ

>> Thanh Tùng người về như khách lạ

>> Thành Chung & tiếng chuông xanh tựa rừng

>> Lê Hà Thăng nợ áo cơm và nợ ánh trăng rằm

>> Nguyên Trân đôi vai nhỏ run run đầy hờn giận

>> Văn Nguyên Lương trong cơn mơ thoát xác

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.