Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Ngọc Hạnh đâu rồi giấc mơ cỏ xanh

    Đấy là bầu trời không còn bình yên/ khi gót chân em giẫm lên chiếc bóng hạnh phúc nhỏ nhoi dưới chân mình/ đâu rồi giấc mơ cỏ xanh

  • “Thay áo” của Trịnh Công Lộc

    Có thể nói, “Thay áo” là một bài thơ viết như không, với câu chữ giản dị mà chân thành, sâu sắc. Mặt khác, những câu thơ ấy cũng chính là những câu thơ gan ruột của Trịnh Công Lộc.

  • Cử nhân thất nghiệp: quá lãng phí nguồn lực

    Thông tin từ Bộ Giáo dục và Đào tạo và Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội mới đây cho biết, hiện có khoảng 200.000 người thất nghiệp

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Hữu Việt đón kiếm vào lòng và mở lá ra

    Tôi gặp/ một con bò kiên nhẫn đứng nhai mưa/ Nó không đứng chơi, trên vai ách nặng/ Mắt rợp buồn chiều đông

  • Khi nhà báo... viết sách

    Là một nghề gắn với viết lách, chữ nghĩa nên không có gì lạ khi nhiều nhà báo viết sách. Nhưng bản chất nghề báo là công việc liên quan đến thông tin nên sách của nhà báo ngoài sự đa dạng còn có một đặc thù riêng là luôn gắn với dòng chảy của thời sự, nhất là dòng thời sự liên quan đến chuyên môn của từng người.

Chân dung Xem thêm

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

  • Hoàng Việt Hằng hẹn gì với những đam mê?

    Nhà thơ Hoàng Việt Hằng đã thử sức qua nhiều thể loại. Chị viết cả truyện ngắn, tản văn và tiểu thuyết. Thế nhưng, trong những trang bản thảo

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đào An Duyên mưa du ca

07.5.2013-15:30

 >> Ước trở về tuổi thơ

 

MƯA DU CA

 

Nơi góc quán rêu phong

Em vẫn ngồi

Nghĩ về cuộc đời

Và những ngày đã xa

Hàng ngàn dấu hỏi bay lên

Như mưa tháng sáu

 

Mùa thu mềm

Mưa tháng sáu cũng mềm

Nên nghĩ suy mềm như liễu

Còn nỗi buồn như cỏ dại

Quấn quýt

Đan vào nhau...

 

Khúc thụy du(*)

Em vẫn hát

Về loài chim bói ánh trăng ngà dưới mặt hồ

Để hiểu mình vẫn đau đáu nhớ anh

Và mưa tháng sáu

 

Có lẽ nào tình đã cũ

Khi mỗi bình minh em thức dậy

Nghe tim mình đập những nhịp khác ngày hôm qua

Có lẽ nào cứ mãi nói về nỗi buồn

Khi em còn mềm hơn nỗi buồn

Mềm như mưa thu ngoài kia

Và nghĩ suy vẫn như liễu

Để nhận ra nỗi buồn

Như tơ hồng

Vấn vít

Bện vào nhau

 

Giá như có thể làm loài bói cá

Để nói về cuộc đời

Khi mình không còn nữa

Ngàn dấu hỏi

Lơ lửng bay lên...

Như mưa tháng sáu...

 

__________

(*) Tên bài hát, nhạc: Anh Bằng; lời thơ: Du Tử Lê

 

Nhà thơ Đào An Duyên

 

 

MÙA SANG

 

Gió rụt rè níu chân ngang qua phố

Đám cỏ rong rêu ngơ ngác trước hiên nhà

Mái ngói thâm nâu trầm ngâm như hỏi

Thu đến nghìn năm hay vừa mới hôm nay?

 

Sáng thức giấc nghe mùa vừa chạm ngõ

Bình minh lên gọi ngày mới tràn về

Mưa cũng khoác một tà áo khác

Ta nghe lòng suy nghĩ khác hôm qua

 

Mây trắng mãi nghìn năm về phương ấy

Vãn chợ chiều. Sao mới nhận ra em?

Môi lụa là, mắt thẳm sâu đêm giá

Thuở xa xưa ta lỡ bước qua rồi

 

Có lẽ sáng nay mùa về không báo trước

Lũ sẻ nâu râm ran hót sau vườn

Như nhắc ta về một mùa xa lắm

Trước sân nhà câu thơ mới vừa rơi...

 

 

NIỀM RIÊNG

 

Mưa thu hay lời trần gian hóa đá
Anh còn vung tay giữa cõi mơ màng?
Sợi tơ xưa như màn sương không thật
Và tay em, hư ảo mảnh gầy

 

Gió tiễn mùa thản nhiên như bạn cũ
Gặp triền sông thăm thẳm độ hoa vàng
Giấc mơ trăm năm mồ côi phận liễu
Đá đã luân hồi còn ước gặp lại nhau

 

Không hương phấn bỏ quên thời thiếu nữ
Dành dụm tháng ngày, gom góp những niềm vui
Lối cũ ai qua gọi dùm thơ dại
Sông còn trôi và mây có bềnh bồng?

 

Có thể một mai người về qua cõi ấy

Nhặt dùm ta câu thơ cũ ngủ quên
Có thể trăm năm một dòng sông lạnh
Giọt kinh cầu luênh loang ướt niềm riêng...

 

ĐÀO AN DUYÊN

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.