Tin mới Xem thêm

  • Trần Thanh Cảnh - Canh bún cá đồng

    Hồi bé tôi chỉ mong chóng đến tết. Tết không phải đi học, được ăn ngon và nhất là được đi chơi chợ. Được mẹ cho đi chợ Hồ, phiên cuối cùng

  • Từ bỏ những thói tật lỗi thời

    Chỉ có sự nghiêm minh trong pháp luật, sự giác ngộ, tự trọng trong chấp hành các quy ước văn hóa, chỉ có kiên trì giáo dục, thuyết phục và đấu tranh đến nơi đến chốn, chỉ có yêu thương, khuyên bảo giúp đỡ tận tình như mưa dầm thấm lâu những thói tật lỗi thời, xấu xa mới dần được hạn chế

  • Về đi em, Sài Gòn lúc nào cũng vui!

    Lúc đó vào giữa trưa, cô đang ngồi trong một quán bên sông với cái đầu hoàn toàn rỗng. Tin nhắn lại đổ nhạc. Hối thúc, nôn nóng. Cô liếc

  • Rất ít giáo sư đang nghiên cứu, vì sao?

    Trong hơn 40 năm qua, Việt Nam có 1.600 giáo sư, 10.000 phó giáo sư được phong tặng và công nhận. Trong số này, đáng chú ý chỉ có khoảng 200-300 giáo sư và khoảng 1/4 phó giáo sư đang hoạt động nghiên cứu.

  • Hoài Hương & Cây hoa sữa giữa Sài Gòn

    Góc Pasteur - Điện Biên Phủ, Sài Gòn, có một cây hoa hoàn toàn khác biệt với các loại cây ở đây. Mỗi khi vào tháng mười, hoa thơm nồng cả con

  • Ù tai, khó thở khi đi qua hầm sông Sài Gòn

    Nhiều người đi xe máy than phiền rằng cảm giác này tăng lên khi càng đi vào giữa đường hầm, một số người hoa mắt, thậm chí lạc tay lái

Chân dung Xem thêm

  • Lâm Thị Mỹ Dạ trái tim sinh nở

    Rồi có lần ngồi tán gẫu chuyện phiếm văn thơ, tôi “dọa”, phụ nữ mần thơ như Dạ là hay bị “lộ” thiên địa lắm. Dạ bảo, lộ chi mô, thiệt răng mình mần rứa

  • Rất Trần Vàng Sao...

    Nhà thơ Trần Vàng Sao vừa ra đi tại quê nhà Vỹ Dạ (Huế) ở tuổi 78, sau một cuộc đời kỳ lạ để lại nhiều nỗi xa xót, tiếc thương. Trần Vàng Sao

  • Võ Văn Trực ngọn Trường Xuân trên bãi mặn

    Ai cũng nói nhà thơ Võ Văn Trực hiền hậu, chân chất, tốt bụng. Chắc chắn là vậy! Nhưng lại có người nói đó là một con người trầm lặng

  • Bùi Anh Tấn 20 năm và 20 tiểu thuyết

    20 năm viết, với chừng 20 cuốn tiểu thuyết về các đề tài chiến tranh, tôn giáo, lịch sử, sáng tác 100 tập phim truyền hình đã phát sóng

Thế giới sách Xem thêm

Truyện Ngắn

10 truyện cực ngắn của NHẬT CHIÊU

Nhà văn Nhật Chiêu

 

 

Không phải truyện ngắn bình thường, mà Nhật Chiêu đang thể nghiệm mình ở loại truyện cực ngắn, với một lối viết biến hoá vừa ngẫu hứng vừa tinh tế.   Với       Truyện cực ngắn tưởng dễ mà khó, để đạt hiệu quả thẩm mỹ đòi hỏi "công phu" người viết phải "thâm hậu". (PH)

 

 

1. BỨC TRANH

 

Giữa sa mạc. Để làm dịu cơn khát của mình, chàng hoạ sĩ đã vẽ trên cát một con suối.

Khi chàng bỏ đi, một mạch nước ngầm đã tràn lên bức tranh khe suối ấy.

Đoàn lữ hành đã tìm thấy xác chàng hoạ sĩ cách đó không xa. Dẫu sao đi nữa, họ đã uống nước thoả thuê.

 

 

2. CUỐI CÙNG VÀ ĐẦU TIÊN

 

Giữa cơn hồng thuỷ, nàng tỉnh dậy trên một con thuyền lạ với người đàn ông lạ.

- Tại sao thế này? Anh bắt cóc tôi à?

- Không còn cách nào khác. Bây giờ nàng là người con gái cuối cùng.

Nàng ngồi khóc. Như thể chưa đủ mưa, chưa đủ hồng thuỷ.

Rồi nàng cũng nguôi. Bởi vì, quả thật, nàng cũng không còn cách nào khác.

*

Vài trăm năm sau, nhân gian lại đông đúc như xưa. Họ gọi nàng là người con gái đầu tiên.

 

 

3. TIỂU THUYẾT TRINH THÁM

 

Trong một giấc mơ lâu rồi, tôi bị giết chết.

Đến bây giờ, tôi vẫn còn tìm kiếm kẻ sát nhân.

Y đang chuẩn bị, tôi biết, giết tôi trong những giấc mơ khác.

Dựa vào tin đồn cùng những nguồn tin đáng tin cậy khác nhau, kẻ sát nhân có thể là:

a. Không ai khác ngoài cha tôi

b. Vợ tôi đấy thôi

c. Chính bản thân tôi

Cuộc tìm kiếm của tôi có thể do vậy mà thiếu hiệu quả.

 

 

4. TỀ VẬT LUẬN

 

Trăng đang tan ra, tan cái soi chiếu thành hồ và hồ đang cô đúc, đúc cái long lanh thành trăng.

- Sao hồ mênh mông thế! Trăng ta thấy mình nhỏ nhoi quá!

- Trăng đang mơ rồi đó. Hay hồ ta đang mơ?

 

 

5. THẾ GIỚI ẢO

 

Nàng đang ngồi trước máy tính. Đi ngang bàn nàng, một nam đồng nghiệp nói:

- Lạ quá, tôi thấy chị đang ngồi cắt tóc bên kia đường mới tức thì. Chị không thể nào đi nhanh hơn tôi được!

Nàng ngồi trước máy cả buổi sáng nay chưa hề rời bàn.

Đi ngang bàn nàng, một nữ đồng nghiệp nói:

- Rõ ràng chị ngồi cắt tóc bên kia đường mà, lẽ nào lại đồng thời ngồi đây?

Nhiều ngày nay, nàng không hề đi đâu cắt tóc. Đi ngang bàn nàng, chị tạp vụ nói:

- Thưa cô, cô không phải đang ngồi cắt tóc bên kia đường sao?

Đứng bật dậy, nàng lao ra cửa. 

 

 

6. GƯƠNG

 

Lần đầu tiên, có người đưa cho N. một chiếc gương soi. Từ đó, N. luôn mang theo gương bên mình.

“Con người không nên nhìn thấy gương mặt của chính mình. Kẻ phát minh ra gương soi đã đầu độc trái tim người”. Pessoa nói vậy.

Một hôm, N. đánh mất gương. Tìm khắp nơi, cuối cùng chàng đến một dòng suối. Nó giống gương quá. Và chàng trầm mình.

Hóa thân thành gương soi.

 

 

7. TÊN TRỘM

 

Thiền sư đọc cho người đàn ông nghe bài thơ mới vừa soạn xong:

Tên trộm đi rồi

bỏ quên bên cửa sổ

một vầng trăng soi

Bữa sau, người đàn ông trở lại, kể rằng ông cũng vừa bị trộm hồi hôm.

- Tên trộm dường như không lấy gì hết. Nhưng vợ tôi thường ngồi bên cửa sổ thì đã biến mất trong đêm. Không biết có phải là cùng một tên trộm đã viếng nhà thầy không?

Phần đầu truyện liên quan đến thiền sư Ryôkan, tác giả bài thơ lừng danh trên. Phần còn lại có thể là giấc mơ của chính thiền sư, tuy vậy chưa từng có sách nào ghi chép nó.

 

 

8. CHIẾC NHẪN

 

Đi làm về, nàng chưa kịp bước vào nhà thì “Cô là ai?” chồng nàng hỏi.

Trên đường về, nàng đã đánh rơi chiếc nhẫn cưới y như Shakuntala.

Nghe nói nàng đã đi mua chiếc nhẫn khác. Còn chồng nàng thì biệt tích.

 

 

9. CÁ DU

 

Hai con cá du bơi lội dưới sông Hào, nhìn thấy hai người đứng trên cầu.

- Hai người trên ấy đang buồn.

- Đằng ấy không phải là người, sao biết được người buồn?

- Đằng ấy không phải là tớ, sao biết tớ không biết? Tớ bơi giữa sông Hào mà biết thôi.

Nhanh như cắt, một con chim lao xuống nước, đớp gọn hai con cá du.

Cuộc tranh luận đương nhiên là chấm dứt.

 

 

10. MỘT CÁCH LỄ ĐỘ

 

Do nhầm lẫn, y được đưa đến Thiên Đàng. Qua khỏi cổng, y nghe hát:

Chào mừng đến với Cõi Trời!

Ở đây chỉ có niềm vui.

Chưa bao giờ y nghe một tiếng hát buồn đến thế.

“Niềm vui trong ngôn ngữ nơi này chắc là tên khác của nỗi buồn chăng?”

Y thử nói lên ý nghĩ của mình với một thiên thần canh gác. Một cách lễ độ.

Lập tức, y bị tống xuống địa ngục.

 

  

TRUYỆN NGẮN TÁC GIẢ KHÁC:

>> Nguyễn Thị Thu Huệ- Phòng chiếu phim số 9

>> Liêm Trinh- Yêu trên đồng xanh ngát

>> Hai đứa cháu- Nguyễn Đắc Hoa

>> Phương Trà - Đi trong mây mù

>> Nhật ký cô giáo trường làng- Đỗ Ngọc Thạch

>> Đâu rồi sông cũ- Trương Anh Quốc

>> Cây rắn lục- Vũ Đình Giang

>> Người ở mom sông- Trầm Hương

>> Truyện ngắn mini Lê Nguyễn

>> Trai làng chài- Trần Quốc Cưỡng

>> Nguyễn Thu Phương- Trăng mật xứ người

>> Nguyễn Thu Trân- Ngày hết khùng & Lên cơn

>> Thằng Khoẻ- Lưu Quang Minh

>> Giấc mơ hạnh phúc- Dương Thuỵ

>> Giấc ngủ lạ đời- Ngô Phan Lưu

>> Thằng Ngốc- Pha Lê 

>> Tâm thần; Tơ nhện; Cái chết lạnh- Đình Kính 

>> Xuyên đêm- Phan Hồn Nhiên 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.