Tin mới Xem thêm

  • Bạn thuở chăn trâu

    Tiến người cùng xóm, kém tôi một tuổi nhưng học sau hẳn một cấp học. Nó khổ, mẹ nó người Nam, sinh nó được 3 tháng thì bỏ đi mất tích vì bố là người nát rượu hay đánh đập bà. Bà điên hay giả điên không biết, nhưng rồi bà rũ tóc đi khỏi nhà, bỏ lại đứa con đỏ hoe. Nó được cho đi làm con nuôi từ đấy

  • Đừng vẽ chân cho rắn

    Không phải năm nay, những năm trước dịp Giỗ tổ đã có một số người lên tiếng về khu tưởng niệm Vua Hùng ở khu công viên Đồng Xanh, xã An Phú, Pleiku, Gia

  • Nguyễn Trí - Đứng trên đôi chân của mình

    Tôi nói nơi đến và ngã giá. Xe lao đi. Lại dừng đón khách và tiếp tục. Một khách trạc tuổi tôi ngồi song song, mũ tai bèo quạt lia lịa xua cái

  • Hoàng Vũ Thuật & chiếc ghế bỏ trống

    tấm thảm mùa hè trải bên cát mặn/ khoanh từng ô/ anh thường tới đây cạnh con lăn xi măng trườn ra biển/ trong tiếng rú tăng tốc bụi mù chở theo đủ loại/ nhọc nhằn/ đôi mắt đen láy sau cốc rượu vang/ vắng người năm trước/ đàn chim bay qua rớt xuống tiếng kêu thảng thốt

  • Huỳnh Phương Đông & vẻ đẹp ký ức bi tráng

    Họa sĩ Huỳnh Phương Đông là một trong những tấm gương sáng về tinh thần yêu nước, tình yêu và sự hăng say lao động nghệ thuật. Những sáng tạo của ông góp phần cho sự phát triển của mỹ thuật hiện đại Việt Nam…

  • Nguyệt Nguyệt viết văn trên giường bệnh

    Chưa một lần được đến trường, chữ nghĩa em có được là kết quả của những tháng ngày tự học trên giường bệnh. Thế nhưng em lại là tác giả

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tác phẩm chọn lọc

  • Nguyễn Trí - Đứng trên đôi chân của mình

    Tôi nói nơi đến và ngã giá. Xe lao đi. Lại dừng đón khách và tiếp tục. Một khách trạc tuổi tôi ngồi song song, mũ tai bèo quạt lia lịa xua cái

  • Vũ Thanh Hoa mở tung giấc mơ bí mật

    cửa sổ sớm mai lá ngăn ngắt cười/ mơ màng cánh chim ẩn chìm phố nắng/ em mở tung giấc mơ bí mật/ dịu dàng nụ cười anh

  • Vũ Văn Song Toàn & Hoa câm

    Mọi người vẫn gọi nó là Câm. Bởi Câm chẳng bao giờ nói. Không biết cô có biết nói hay cô giả vờ câm để gợi lên cho người ta

  • Có một Hà Nội khác trong tôi

    Hà Nội hiện lên trong tôi, qua những lời mẹ kể. Ngày tôi chưa tròn tuổi, ốm quặt ốm quẹo như cái dải khoai, bố đi công trình tận Lào Cai, cơ quan có lệnh

  • Nguyễn Linh Khiếu - Lá non mùa Hà Nội

    gần trọn đời sống cùng Hà Nội mỗi mùa lá vẫn hồi hộp như một đứa trẻ mùa lộc biếc năm nay bắt đầu từ con đường nào ngõ phố nào hàng cây nào những

  • Truyện ngắn Bích Ngân: Ngôi nhà trên cây

    Nghe tiếp tân báo có khách tìm, tôi khoác thêm áo gió vào người, rồi xuống phòng khách. Vừa đẩy cửa bước vào, một người đàn ông thấp đậm,

  • Thanh Trắc Nguyễn Văn - Quán cà phê Mùa Xuân

    Rồi một ngày mai khi đến quán/ Tôi sẽ thấy lại cô chủ quán xinh xinh/ Sẽ thấy đứa bé trai ba tuổi/ Và sẽ lại thấy chậu hoa nhỏ trên quầy

  • Truyện ngắn Phan Trang Hy: Chuyển kiếp

    Từ ngày Hân nhận chức trưởng phòng kinh doanh, cuộc sống của anh có phần lạ, không như trước đây. Giờ, nhiều đêm anh phải thức khuya

  • Chu Thuỳ Liên nở hoa sàn nhà khác

    Biết anh từ thuở trời tròn như hoa nấm Biết anh từ thuở đất dựng ba cột chống trời/ Ai ngỡ tóc dài trâm cài/ Ràng cuốn tình anh/ Ai ngờ hoa nhà mình

  • Trịnh Công Sơn và Khánh Ly

    Tôi nghĩ rằng việc gia đình anh Trịnh Công Sơn và chúng tôi muốn làm một show xuyên Việt với giọng hát của chị Khánh Ly dành cho đông đảo

  • Ngô Thị Hạnh mánh khoé của trái tim

    Chiều nhớ anh hay phố mà da diết / cầu Khánh Hội, cầu chữ Y, cầu chữ Yêu ai có thể lường/ yêu người quận Tư đến với người quận Tám/ mánh khóe nào em biết thật lòng em?

  • Truyện ngắn Bùi Đức Ánh: Hoàng lan

    Phố khuya vắng ngắt. Đèn đường trùm làn sáng vàng vọt lên mặt đường bóng nhẩy. Tưởng loạng choạng bước thấp, bước cao. Chân nọ đá chân kia,

  • Nguyễn Bích Phụng đường làng trần da đỏ

    Buổi sáng em đi dạy/ Sương giăng trước mặt/ Sương lùa sau lưng/ Không thấy mặt người/ Chỉ nghe tiếng đồng bào Chào cô giáo Cô mỉm cười thật tươi

  • Truyện ngắn Võ Diệu Thanh: Động núi

    Chỉ là một tảng đá thôi mà ba. Tam nhìn Phúc. Con gái anh vẫn còn nhỏ nhắn, nét mặt kinh hãi hôm nó ngồi khóc chỗ cầu thang vẫn rành rạnh

  • Vũ Quần Phương thơ ghé bến người

    Con chim bay không thấy bóng mình bay/ Tôi đọc thơ anh lúc rạng ngày / Trời chưa đủ sáng, đêm chưa tắt / Cây đứng ngoài xa như khói mây

  • Nhật ký ngày về của Thuỳ An

    Nhận email người bạn hiện chủ trương một trang web nổi tiếng: “Sao rồi? Đi Việt Nam về có gì viết không, sao im hơi lặng tiếng thế?”

  • Nhật Chiêu - Người không chiêm bao

    Tinh mơ. Trong khi người không chiêm bao còn say ngủ, nàng lặng lẽ rời khách sạn, mang theo máy ảnh và đi ra Hồ. Hồ. Trong thơ xưa, nó

  • Phan Huyền Thư trái tim không cửa

    Những gương mặt người Quen và không quen/ Những giọt cà phê muôn đời đen nhánh/ Tiếng chim khua vỡ buổi sáng lạnh/ Em ngồi một mình Khuấy loãng thời gian

  • Trần Ngọc Khánh Dư tình thư cho Hà Nội

    Mỗi mảnh đất tôi đã bước chân qua đều ít nhiều để lại cho tôi những dấu ấn riêng. Với Hà Nội, tôi yêu thương như một nơi chốn quen thuộc

  • Tiếng con chim lợn kêu ngang qua - Chương 7

    Trại giam Hoàng Tiến. Chớm hè năm 2009. Cơn mưa rào trút xuống tầm tã suốt hơn hai tiếng đồng hồ đầu giờ sáng nay đột ngột chấm dứt. Mưa tạnh hẳn.