Tin mới Xem thêm

  • Thơ Lê Đạt: Cha tôi

    Đất quê cha tôi/ đất quê Đề Thám/ Rừng rậm sông sâu/ Con gái cũng theo đòi nghề võ/ Ngày nhỏ/ cha tôi dẫn đầu/ lũ trẻ đi chăn trâu/ Phất ngọn cờ lau/ Vào rừng Na Lương đánh trận/ Mơ làm Đề Thám/ Lớn lên/ cha tôi đi dạy học/ Gối đầu trên cuốn Chiêu hồn nước/ Khóc Phan Chu Trinh/ Như khóc người nhà mình/ Ôm mộng bôn ba hải ngoại/ Lênh đênh khói một con tàu

  • Trần Hữu Thung ‘ở quê’ như tôi biết

    Chỉ đến khi nghe về Trần Hữu Thung qua anh em, bè bạn, đọc thơ văn của ông, trực tiếp nghe ông nói thật khẽ, thật sâu, tôi mới hiểu, rằng, càng trở về quê

  • Trần Quốc Cưỡng - Mùa chim chích

    Mùa mưa, đồng lác làng Hạ nước trắng xóa. Những chú chim chích bấu víu những cọng lác làm tổ. Chúng sinh con ngay trong mùa đông

  • Hội nhà văn và chuyện hỗ trợ sáng tác, xuất...

    Một thực tế không thể phủ nhận là tại các hội nhà văn, điều thường được hội viên nhắc mỗi kỳ hội nghị là tác phẩm viết ra nhưng không tìm được nguồn xuất bản, trong khi ngược lại, các nhà xuất bản lại luôn than rằng không có bản thảo của tác giả trong nước để xuất bản

  • Ngôn ngữ độc thoại trong truyện ngắn Nguyễn...

    Ngôn ngữ độc thoại là một phần quan trọng của tác phẩm văn chương. Cùng với ngôn ngữ đối thoại nó hoàn chỉnh tác phẩm ở góc độ

  • Thanh Quế một chấm nhỏ muôn đời xê dịch

    Anh không thể quên em/ Chiếc hôn đằm thắm/ Dưới vòm cây xao động/ Một đêm hè đầy sao/ Anh không thể quên em

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Huỳnh Thuý Kiều ru cỏ & nỗi niềm phù sa

12.8.2017-20:20

 

NVTPHCM- Sau gần ba năm im hơi lặng tiếng trên thi đàn, Huỳnh Thuý Kiều đã trở lại với chùm thơ mới, đánh dấu bước chuyển mình trên hành trình thơ lẫn đời sống đầy “nỗi niềm phù sa” của chị. Vẫn cuồn cuộn “lời thơ thắp lửa” ấm nồng “đốt cháy lạnh đêm sương” để đa đoan thấu “bầu trời khuya nằm căng ngực trẻ”, nhưng thơ Huỳnh Thuý Kiều đã dần “sánh” lại như thời gian đời người sau những hồn nhiên ước mơ và chới với khổ đau. Xin trân trọng giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ mới của nhà thơ Huỳnh Thuý Kiều. (PH)

 

 

 

RU CỎ

 

Có một ngày anh ru lại giấc xưa
Vầng trăng trổ bóng vút cong lưỡi liềm chờ đợi
Này là em
Lá cỏ đêm gầy
Giọt sương cứa vỡ phía buồn buộc cũng gầy theo

 

Em gom hết đồng bằng vào giấc cỏ phì nhiêu
Ngày nắng hạ không nhau cũng bằng thừa gấm lụa
Gió lang thang gọi phiêu bồng thả đầy con đường nhớ
Mùa thơm hương nở sớm lúc mây tràn

 

Chiều trong veo rơi vào đêm tỉnh hết đa đoan
Miền cỏ lạ. Anh tự chuốc mình say bắt nguồn cội rễ
Cởi nút hoàng hôn. Bầu trời khuya nằm căng ngực trẻ
Nâng gót bình minh. Anh nêm vị ngọt rất dày

 

Ru giấc bây giờ. Anh thèm lại cơn say
Này hoa cỏ. Này thiên nhiên
Này em và lời thơ thắp lửa
Hút con đường xa...
Anh bừng thức giấc gần!

 

 

SÔNG QUÊ

 

Vốc ngụm nước soi bóng mình xuống đáy
Ngược thời gian em dằn vặt hoá rằm
Ngày áp thấp
Phố chìm trong cái nhớ
Phía chân trời cũng sắp nổi cơn giông

 

Lỡ chuyến trở về úp mặt xuống dòng sông
Nghe thổn thức dáng hình tuổi dại
Kim thời gian chỉ một chiều
Trôi mê mải
Mua bấy nhiêu lần cũng đều lỡ vé chuyến về xưa

 

Giọt nước thanh tao rơi đọng thành mùa
Là nước mắt hay vòm trời đang tỏa nhiệt?
Ầm ào gió... Rồi mưa
Rồi gì gì em không biết
Trôi về đâu hỡi nỗi nhớ vô hình?

 

Thèm tắm sông để anh giũ hết nét thư sinh
(Em giặt áo bà ba và gội đầu bên bến nước)
Tháng sáu tiếng thời gian gõ giòn qua nhịp guốc
Em ngập ngừng phơi lại nắng quê hương...

 

Miệt mài đời sông
Bồi lở hết nghê thường
Vẳng nghe tiếng cuốc xa xa kêu chiều gọi bạn
Dịu dàng ngày xưa giờ đã vu quy đậu bờ bến khác
Cố trở về úp mặt khóc sông quê!

 

 

LỖI HẸN VỚI HƯƠNG GIANG

 

Chiều có nắng đâu mà sợ phai nhớ?
Ngoảnh lại sông Hương
Em lỗi hẹn
Tím dòng...

 

Nhúng vào chiều
Vào đêm
Vào hư không
Gọi nhớ ngân tràn theo tiếng chuông Thiên Mụ
Đợi em về
Thành Nội hoá rong rêu

 

Giặt câu hát phơi Tràng Tiền đợi gió
Bồi lở đời sông anh ngỡ tím lục bình

Em chưa đến
Mưa trút buồn lên Huế
Giọng em cười
Nắng giòn ngọt sông Hương

 

Trăng đầy đặn căng tràn đêm nõn
Hoang vu phía nào sao em khóc giữa Đông Ba?

 

Vuốt câu hát níu trưa nhàu cỏ rối
Chưa đến thu sao lá rụng ngợp trời?
Em là khách sao nhớ Huế tím bời bời nhớ?
Hương giang buồn vì lời hẹn chưa khô...

 

 

HẸN

 

Có hẹn Sài Gòn buổi sớm mai đâu!
Con đường quen sao vòng vèo nỗi nhớ?
Bàn chân bước chồng lên nhịp thở
Cả khoảng chiều nắm chặt trong lòng tay

 

Sao không hẹn tháng năm dài mà mãi tận hôm nay?
(Đời hư ảo riêng chiều thực quá)
Cơn gió rối hờn bờ vai em lạ
Phố nhớ ai lạc tối đợi chờ?

 

Có hẹn đâu sao em để ngày mặc áo tím xưa?
Đêm xõa tóc van anh đừng luồn hương sâu sợi nhớ
Làn khói bay dịch vầng trăng lệch nửa
Môi tìm môi... vấp váp nụ hôn thừa

 

Em dịu mềm rót tiếng nhớ dạ thưa
Anh ngỡ ngàng gọi đêm thức dậy
Trẻ vòng tay, anh trẻ thêm ý nghĩ
Hẹn chiêm bao cùng uống cạn tơ chiều

 

Thêm một lần anh cài mật mã ngăn yêu
(Xin hãy khéo kẻo mở nhầm mùa cũ)
Thời gian buông mình thôi giãn nở
Tháng Chạp ngọt dài trong sóng sánh hương em...

Nhà thơ Huỳnh Thuý Kiều 

 

 

NỖI NIỀM PHÙ SA...

 

Mưa tháng Chạp tưới phù du lên nỗi nhớ phù sa em đục trong lớn ròng sông chín nhánh
Nụ hôn lưng chừng rớt giữa câu vọng cổ già nua
Bầy gió lạc đốt lòng anh khuya khoắt trăng thừa
Nhàu niềm vui loang lổ tiếng cười ngọt gầy cơn khát

 

Đóng khung tháng Chạp nỗi niềm lên thánh giá giáng sinh đêm
Anh cầu nguyện nổi chìm lênh đênh phù phiếm
Nụ thời gian giăng khoảng trời tơ nhện
Theo em về treo cây bẹo giữa ngã ba sông

 

Nghèn nghẹn dòng trôi thương hồ khóc cười đời chợ nổi long đong
Anh thèm gối đầu lên chòng chành câu lữ thứ
Từ phu tướng anh ngân hoài mà tiếng ca lọt thỏm
Hứa một lần không lỗi hẹn với Cái Răng đêm...

 

Mưa tháng Chạp trái nết dầm dề trút xuống Ninh Kiều thâm quầng ngọn bấc
Anh nhói lòng từ độ em khuấy mái chèo động ánh trăng nghiêng

Nỗi niềm phù sa vọng nhớ trăm miền
Con nước lớn ròng phôi thai tình nghèo neo bến chợ
Têm miếng trầu giữa nổi nênh sông Hậu
Khêu bếp hồng đốt cháy lạnh đêm sương...

 

 

NỖI NHỚ THÁNG SÁU

 

Vạt nắng cuối ngày chưa kịp khép đôi mắt mùa hè mà hoàng hôn đã nhú lên như ngực thiếu nữ dậy thì mười sáu
Dòng sông biếc màu hoa tầm xuân chảy xuyên đêm như anh rót vào tai em lời thì thảo mùa yêu chưa vội tắt
Khuyết vầng trăng neo nửa giấc lúc non rằm

 

Lắng nghe tháng sáu ngọn gió mùa hè chảy ngược tiếng ve rắc vào lòng bài dư âm hạ cũ
Chiêm bao
Em níu tuổi học trò khóc thuở mới mười lăm

 

Lời tháng giêng xanh
Buổi chiều non tơ ưỡn mình xanh lời hẹn
Em khỏa tuổi bây giờ để vớt lại tháng ngày xanh

 

Treo giấc mơ phía đêm chưa kịp rơi vầng trăng mới tròn vành
Tháng sáu vuốt mặt cơn mưa vừa ướt đất
Nghiêng hoàng hôn đỡ bờ vai sương nhốt cả mùa ngột ngạt
Em gọi chiều lùa nỗi nhớ trả lại anh

 

Hỏi dòng sông đến bao giờ không chảy nữa?
Đêm... Trăng rụng xuống mùa
Ai hứng nhớ thay em?

 

HUỲNH THUÝ KIỀU

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...   

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.