Tin mới Xem thêm

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Giao lưu

  • Văn học trong kỷ nguyên số: Mọi việc đang diễn ra… bình thường

    Người ta đang nói nhiều về sự giảm thị phần, về sức cạnh tranh yếu ớt của văn học trên sân chơi văn hóa đương đại, về “cái chết” của văn hóa đọc, khi mà con người đang đối diện một “thực đơn” các món giải trí đầy hấp dẫn. Nhưng nếu điềm tĩnh thì sẽ thấy mọi thứ đang diễn ra… bình thường.

  • Chuyện họ hàng xưa và nay

    Lâu rồi tôi đã viết về chuyện họ hàng, trong đó có nêu vấn đề con người sinh ra ít nhất có 50% “tinh cha” và 50% “huyết mẹ”, nên xu hướng đặt tên kèm cả hai họ nội ngoại kiểu như Lê Nguyễn Nhật Minh là công bằng, hợp lý.

  • Bản tuyên ngôn bất hủ

    Chủ tịch Hồ Chí Minh để lại cho chúng ta một di sản vô cùng đồ sộ với hàng loạt tác phẩm có giá trị. Trong đó, Tuyên ngôn Độc lập là một tác phẩm đỉnh cao, tiêu biểu, phản ánh đầy đủ nhất, sâu sắc nhất quan điểm triết học, quan điểm chính trị và cả quan điểm nhân sinh của Người. Càng đọc kỹ Tuyên ngôn Độc lập, chúng ta càng thấy thấm thía.

  • "Bỏ sót" và "kết nạp nhầm"

    Sau khi nghe 6 nhà văn bàn luận, nhà văn thứ bảy nói thêm như thể chốt lại: Vấn đề tôi quan tâm là… nếu không kết nạp những người có khả năng đã là dở. Nhưng nếu kết nạp những người không có khả năng thì còn dở hơn. Chả nên "bỏ sót" mà "kết nạp nhầm" như thế...

  • Ăn cơm bình dân, rị mọ chữ nghĩa

    Cơm bình dân thế nào? Đã lâu lắm, trưa nào cũng về nhà, chứ nào dám béng mảng vào quán cơm bình dân, dẫu có là nhà hàng sang trọng đi nữa cũng không. Về nhà, ăn cơm mẹ nấu vẫn ngon nhất. Vậy mà, trưa nay y lại tạt vào. Một dĩa cơm chỉ đủ “bọ chét nhét miệng hùm”

  • Những khoảnh khắc về Bình Thuận - kỳ 2

    Trong chuyến “xuất hành” đầu tiên của đoàn nhà văn TP.HCM nhiệm kỳ mới đi thực tế về nguồn ở Phan Thiết - Bình Thuận đã tạo cảm hứng và nhiều kỷ niệm đáng nhớ với các thành viên trong đoàn. Đặc biệt là những khoảnh khắc của các “cặp đôi không hoàn hảo” vui nhộn

  • Con yêu mẹ

    Tôi là con thứ tư trong một gia đình đông con, nghịch ngợm từ nhỏ. Mẹ tôi giáo dục con rất nghiêm khắc. Bà tìm đủ mọi cách để tôi bớt theo đám trẻ đường phố hái me trèo sấu, đánh nhau. Mỗi lần tôi có tội, mẹ đánh đòn, bắt nhịn cơm rồi dẫn lên chùa.

  • Lòng dũng cảm

    Là một người mẹ, tôi tin rằng, lòng dũng cảm của con mình không đến từ chuyện làm xiếc “biểu diễn” đi chân trần trên thủy tinh. Lòng dũng cảm và những tính tốt của con tôi cần được rèn luyện hàng ngày, ngay trong những điều rất nhỏ bé…

  • Những khoảnh khắc về Bình Thuận - kỳ 1

    Sau 4 ngày tham quan, đi thực tế sáng tác ở tỉnh Bình Thuận, đoàn công tác của Hội Nhà văn TP.HCM do nhà thơ

  • Công thức cảm ơn

    Quay lại Việt Nam sau gần bốn năm xa nhà, điều làm tôi cảm thấy không hài lòng khi sử dụng dịch vụ ở một số tiệm ăn, tiệm spa, gội đầu… đáng tiếc, lại là ở lời cảm ơn.

  • Liên hoa tiên cốt

    Sáng thu se lạnh, mưa bay giăng mắc, vạn vật trở nên ẩm ướt, tinh khôi. Đã rất lâu rồi mới có dịp thức dậy trong buổi sớm mai ở miền quê như vậy. Nhiều năm qua, bận rộn với công việc và cuộc sống thị thành, hình ảnh phố xá choán hết trong tâm trí nhưng những buổi sáng thu xưa

  • Sứ mệnh của quốc ca

    Không biết có phải vì sinh ra đã là người Việt Nam, thường được nghe quốc ca Việt Nam từ nhỏ đến lớn mà tôi luôn nhận định “Tiến quân ca” là một bản quốc ca hay. Mỗi khi diễn ra nghi thức chào cờ trong một hội nghị hay trận đấu thể thao giữa Việt Nam và nước khác, tôi thấy không nhiều bản quốc ca có được giai điệu hào hùng, bi tráng như quốc ca Việt Nam.

  • Chúng ta chưa vì học sinh

    Chúng ta hẳn chưa quên lời văn mượt mà bay bổng và trong trẻo về ngày khai trường trong truyện “Tôi đi học” (tập truyện “Quê mẹ”, 1941) của nhà văn Thanh Tịnh. Đó là áng văn đẹp, đến nay vẫn nằm trong sách giáo khoa. Vẻ đẹp toát ra từ những rung động, lấp lánh trong tâm hồn của cậu học trò nhỏ trước cảnh sắc, thiên nhiên, trước những tương quan hồn hậu

  • Cho tôi cúi đầu xin lỗi em

    Văn hào Nga Dostoyevsky từng nói “con người không có kỷ niệm nào quý giá hơn kỷ niệm về thời thơ dại trong ngôi nhà của mẹ cha nếu như gia đình có chút ít tình yêu và sự gắn bó”. Ai đọc Dostoyevsky đều hiểu rằng, mọi trẻ em trên thế giới này, nên và chỉ nên được nuôi dưỡng tâm hồn bằng những thứ mát trong như sữa mẹ

  • Tượng đài, đền chùa và vận mệnh quốc gia

    Xây dựng tượng đài, chùa chiền, cung điện làm cạn kiệt nguồn lực đáng lẽ phải dành cho củng cố lực lượng phòng vệ, khoan thư sức dân và đầu tư cho nguồn nhân lực. Toyotomi đầu thế kỷ 17 ở Nhật chỉ là một trong nhiều bài học mà lịch sử thế giới đã cho thấy

  • Khai tử nhà xuất bản?

    Xã hội cần là cần chất lượng. Nếu sống èo uột, chỉ đi làm mấy việc bậy bạ như bán giấy phép, ra sách sai… thì ngành chỉ cần 20 nhà xuất bản cũng được. Đó là 20 NXB chất lượng, nâng cao đời sống văn hóa cho xã hội bằng những sản phẩm tốt…

  • Văn học thiếu nhi: Ve kêu nhưng hè không về

    Các nhà văn viết cho thiếu nhi hầu như bị thả nổi. Không có một chính sách cụ thể nào để huy động, động viên người

  • Lãng phí trong văn hoá

    Thời gian qua, báo chí lên tiếng phê phán mạnh mẽ những công trình văn hóa hay những hoạt động văn hóa lãng phí. Thế nhưng, nhân danh chuyện xây dựng thiết chế văn hóa, nhân danh những ngày kỷ niệm hay chào mừng, những sản phẩm văn hóa lãng phí, không đem lại ích lợi hưởng thụ văn hóa

  • Thói quen phán xét

    Trong nền tảng một xã hội vẫn thích soi xét, đánh giá người khác qua bề ngoài, mạng xã hội nhiều khi trở thành một "pháp trường" nơi đám đông mặc nhiên thể hiện sự tàn nhẫn. Họ ném đá những người họ không thích, bất kể đúng sai. Họ cười nhạo kẻ khác biệt mình không một giây suy nghĩ. Họ soi mói đời sống riêng tư, thậm chí thích thú trước nỗi khổ của người khác

  • Bệnh vô cảm và sứ mạng hoá rồng

    Điều nguy hại là sự vô cảm từ những người được xã hội tin tưởng giao phó cho sự nghiệp "trồng người" khiến công luận ngày càng hoài nghi về giá trị thực của những tấm bằng và không ít người đã từng tự hỏi đến chữ còn mua được, thì còn gì không mua được nữa trên thế gian này?