Tin mới Xem thêm

  • Bài toán lớp 3

    Có một bài toán lớp 3 của Việt Nam bỗng nhiên nổi tiếng trên toàn cầu, vì độ khó của nó. Hôm nay The Guardian của Anh ca tụng. Hôm sau, lại đến The Atlantic của Mỹ tấm tắc.

  • Nguyễn Văn Hiếu bên trời vầng trăng

    Chiều ngẩn ngơ sắc nắng/ Bao nhiêu năm trở về/ Ngôi đền thiêng thuở trước/ Gió thổi dài triền đê/ Nhớ ngày xưa lên hội

  • Tạ Ngọc Điệp - Nước mắt của rừng

    Ở đây, 20 năm trước trẻ con vẫn đọc câu “nước Việt Nam rừng vàng biển bạc”. Cái thực tế được chứng minh rõ rệt. Trẻ con kiếm củi chăn bò

  • Dân tộc từ những trải nghiệm riêng tư

    Tại sao ông Dương Văn Minh và nhóm của ông thay vì đứng trên lập trường lực lượng thứ ba lại đứng ra thay thế chính quyền Thiệu, thành lập nội các Dương Văn Minh ngay ngày quân ta triển khai Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử giải phóng Sài Gòn?

  • Lê Chí đề xuất cách tổ chức Hội Nhà văn VN

    Trong suốt chiều dài xây dựng và phát triển đất nước, đóng góp của Hội Nhà văn Việt Nam là không nhỏ. Nhưng thử nhìn lại, những tồn tại kéo dài trong nhiều nhiệm kỳ của Hội, theo tôi có nguyên nhân chủ yếu từ công tác tổ chức.

  • Nguyễn Vũ Quỳnh nơi cuối nẻo hành hương

    Chúng mình về nơi cuối nẻo hành hương/ Khi vạt nắng nhuộm vàng mây màu trắng/ Nơi đã khắc ghi một thời xa vắng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Giao lưu

  • Làm gì với Sơn Đoòng?

    Chúng ta, từ cơ quan quản lý cho tới từng cá thể gộp lại thành cái gọi là "công chúng", đã chuẩn bị đầy đủ tâm thế để đón nhận một bảo vật trời ban là Sơn Đoòng hay chưa? Trả lời câu hỏi đó cũng là trả lời câu hỏi "Chúng ta sẽ làm gì với Sơn Đoòng?"…

  • Văn hoá đặt tên của người Việt

    Ngoài những xu hướng đặt tên độc, lạ còn có xu hướng đặt tên vô tình hay hữu ý gây sốc, thậm chí được gọi là "bá đạo" như Lường Thị Bướm, Quách Quan Tài, Trần Như Nhộng, Đinh Bằng Thép, Hồ Hận Tình Đời, Lò Vi Sóng, Phan Bá Đạo, Đồng Hồ Thụy Sỹ…

  • Cần chuẩn bị thật kỹ báo cáo và nhân sự

    Người lãnh đạo Hội, phẩm chất cao nhất là phải đặt lợi ích của Hội và hội viên lên trên hết và làm mọi cách, kể cả bỏ tiền của công sức riêng ra để

  • Người Đức ứng xử bức ảnh Chiến thắng phát xít

    Nhiều người đã biết bức ảnh: Hồng quân Liên xô cắm cờ trên nóc nhà Quốc hội Đức ngày 1.5.1945 do nhà báo nhiếp ảnh Xô viết E.Khan-Đây chụp là biểu tượng chiến thắng phát xít Đức của Liên xô và phe Đồng minh. Nhưng có lẽ ít người biết điều này, ngày nay bức ảnh ấy lại được bán cho khách du lịch ngay tại tầng trệt, cạnh quầy đón tiếp của ngôi nhà lịch sử ấy.

  • Câu chuyện ngoại ngữ

    Sau năm 1975 đất nước hòa bình thống nhất, chàng tuổi trẻ được xuất ngũ để tiếp tục giấc mơ dang dở từ ngày “xếp bút nghiên theo việc đao cung”. Thành phố Sài Gòn mang tên mới đang thật nhiều đổi thay, xáo trộn. Còn anh vẫn áo quần bộ đội, chân dép cao su, chưa hết bâng

  • Một thời khát sách

    Khi thấy những không gian ngập tràn sách trong ngày hội sách đang diễn ra ở nhiều thành phố lớn, lòng tôi rộn lên một niềm vui khó tả. Tôi bỗng nhớ về những ngày chật vật gom từng cuốn sách từ nước ngoài về Việt Nam, thời chúng ta còn hiếm sách.

  • Một Sài Gòn cũ đang lột xác mạnh mẽ

    Bốn mươi năm, thời gian chỉ là một cái nháy mắt của lịch sử nhân loại, nhưng là hơn nửa đời một con người, là quãng thời gian để đứa trẻ có thể trở thành ông Phó Thủ tướng (Philipp Rosler) hay nhà toán học với giải thưởng Fields danh giá (Ngô Bảo Châu)… chẳng hạn.

  • 40 năm TP.HCM - Nhìn ở lĩnh vực văn hóa

    Từ ngày chiến thắng lịch sử 30.4.1975 đến nay, Thành phố Hồ Chí Minh đã đổi đời, thay da đổi thịt, viết nên những trang sử mới, kỳ tích mới. Trong bước đi lên đó, công tác văn hóa, văn nghệ, báo chí, xuất bản của Thành phố cũng có bước chuyển mình mạnh mẽ, sâu sắc, đạt được những thành tựu to lớn, quan trọng.

  • Vì sao phải thù hận

    Tôi là người lính từng tham gia chiến tranh, tự nguyện và hết lòng. Nhiệm vụ của người lính; trách nhiệm với đồng đội, đơn vị, tổ quốc; danh dự cá nhân, gia đình đã buộc tôi gắn kết với chiến tranh 12 năm. Tôi có sự căm thù không? Không! Chúng tôi biết gì người Mỹ mà căm thù họ! Nhưng người Mỹ đã tới.

  • Người trong một nước

    Nhớ hồi học tiểu học ở quê cho đến trung học đệ nhất cấp (tương đương trung học phổ thông cơ sở bây giờ) ở Sài Gòn, trong những câu ca dao tục ngữ Việt Nam mà bọn trẻ chúng tôi được học thì câu “Nhiễu điều phủ lấy giá gương/Người trong một nước phải thương nhau cùng” có lẽ là câu được nhấn mạnh, được lặp đi lặp lại, được nhắc nhớ nhiều hơn cả.

  • Ngọn lửa của tình yêu Tổ quốc

    Yêu nước chính là yêu tổ tiên mình, là kính trọng các vị vua Hùng của mình. Ngày xưa, các vua Hùng đều là những thủ lĩnh của người lao động, và đều là những vị chỉ huy tối cao của những đội - quân - nhân - dân thề bảo vệ Tổ quốc, thề giữ gìn từng tấc đất mà tiền nhân khai phá…

  • Nhớ ngày Giỗ Tổ

    “Dù ai đi ngược về xuôi/ Nhớ ngày Giỗ Tổ mùng mười tháng ba”. Tự bao đời, câu ca ấy đã đi vào tâm thức người Việt, nhắc nhở cội nguồn dân tộc, hun đúc ý chí giữ gìn độc lập, thống nhất non sông.

  • Trò chơi “Em Yêu Anh”

    Thú thật lúc thanh niên với tôi câu "Anh yêu em" cực khó nói. Khi 30 tuổi với người vợ đầu tiên tôi cũng rất khó khăn

  • Đường sách hay công viên sách?

    Được xem là điểm nhấn quan trọng nhất của Ngày sách Việt Nam tại TPHCM, Đường sách Nguyễn Văn Bình đã khép lại sau 4 ngày hoạt động. Theo thông tin từ ban tổ chức, do hoạt động ở vị trí mới, điều kiện thời tiết không thuận lợi nên đường sách không đạt số lượng bạn đọc lớn như dự kiến.

  • Những sai lầm văn hoá đọc của người Việt

    Văn hoá đọc của chúng ta đang đi xuống một cách đáng báo động, việc con số thống kê số sách bình quân người Việt đọc một năm chưa đến 01 cuốn. Văn hoá đọc đang vấp phải những sai lầm gì?

  • Những mùi hương xưa

    Có những mùi hương thời thơ ấu đã ngấm vào ta, ngủ yên trong một xó xỉnh nào đó rất lâu rồi trỗi dậy những lúc ít ngờ nhất. Những mùi hương cũ kỹ ấy thường mang theo vài thứ rất gần gũi mà ta vô tình lãng quên theo năm tháng.

  • Giáo dục và định mệnh quốc gia

    Trong lịch sử, Việt Nam chưa bao giờ được thế giới biết đến như một nước giàu có, một xã hội thịnh vượng. Kinh tế nước ta xưa nay chủ yếu là nước trồng lúa và làm tiểu thương. Mãi gần đây, nước ta mới trở thành một nước xuất khẩu nông sản và thủy sản, nhưng giá trị xuất khẩu chưa phải lớn đối với một quốc gia trong thế giới ngày nay.

  • Thông điệp phía sau tiếng vỗ tay

    Công bằng mà nói, vỗ tay, bắt tay cũng như việc nói lời xin lỗi, cảm ơn vốn không phải là những thực hành văn hóa phổ biến trong văn hóa của người Việt. Nói như thế không có nghĩa là người Việt hoàn toàn vô cảm. Chỉ đơn giản là chúng ta có cách biểu hiện cảm xúc khác mà thôi.

  • Tính cách Sài Gòn

    Những cư dân đầu tiên đến Sài Gòn lập nghiệp thời các chúa Nguyễn cần có sự đoàn kết, nhân ái, dũng cảm, khỏe mạnh và không thể thiếu người tài giỏi. Chính những yêu cầu ban đầu kể trên đã hình thành dần tính cách của con người Sài Gòn. Những tính cách quý báu ngày một nảy sinh thêm trong quá trình hình thành và phát triển của vùng đất này

  • 40 năm 'hợp nhất' khoa học nhân văn

    Dễ chừng không ở đâu trên đất nước này, vào những năm tháng sau ngày 30.4.1975, có một đơn vị giáo dục tập hợp được nhiều nhà giáo xuất thân từ các nguồn đào tạo đa dạng như vậy. Gần 40 năm trước, Khoa Ngữ văn, sau đó là Ngữ văn và Báo chí, ngày nay là Văn học và Ngôn ngữ (Trường đại học KHXH-NV - Đại học Quốc gia TP.HCM) được hình thành từ nhiều nguồn học thuật gồm những giáo sư